Thư viện tri thức trực tuyến
Kho tài liệu với 50,000+ tài liệu học thuật
© 2023 Siêu thị PDF - Kho tài liệu học thuật hàng đầu Việt Nam

Kiểm soát dịch bệnh trong chăn nuôi Việt Nam bao giờ cho hết
Nội dung xem thử
Mô tả chi tiết
SẢN XUẤT CHẾ BIẾN - TIÊU THỤ SẢN PHẨM
Tạp chí chăn nuôi số 8 - 08 27
Số hóa bởi Trung tâm Học liệu – Đại học Thái Nguyên http://www.Lrc-tnu.edu.vn
KIỂM SOÁT DỊCH BỆNH TRONG CHĂN NUÔI VIỆT NAM
BAO GIỜ CHO ĐẾN HẾT “DỊCH”?
Đào Lệ Hằng**
Chỉ tính riêng bệnh lở mồm long móng - một
trong những bệnh truyền nhiễm số 1 ở gia súc
móng guốc thì suốt từ năm 1898 kể từ khi bệnh
xuất hiện lần đầu ở Việt Nam tại Nha Trang,
vượt qua cao trào năm 2006 với 52 tỉnh có dịch
và 23.749 con gia súc mắc bệnh thì cho đến tận
bây giờ - năm 2008, dịch vẫn xảy ra lác đác tỉnh
này tỉnh nọ, có nghĩa là chưa bao giờ hết dịch.
Hoặc dịch tai xanh ở lợn cũng chịu cảnh tương
tự xuất hiện lần đầu năm 1997, bùng phát dữ
dội vào 2 đợt 3/2007 ở phía Bắc, tháng 6/2007
ở các tỉnh phía Nam và đến tận 3/2008 vừa qua
lại gây nhức nhối ở nhiều tỉnh thành trong cả
nước.*
Có thể nói dịch bệnh chưa bao giờ được khống
chế triệt để hoặc thanh toán được trong chăn
nuôi ở Việt Nam, thậm chí còn có xu hướng
xuất hiện thêm nhiều loại bệnh mới. Sở dĩ như
vậy vì công tác kiểm dịch của ta còn quá nhiều
bất cập!
Dịch bệnh từ muôn nẻo đường vận chuyển
Từ khi có chuyển đổi cơ chế kinh tế, nhu cầu
vận chuyển lưu thông đối với hàng hóa và sản
phẩm chăn nuôi trong nước và biên giới tăng
cao. Đồng thời với điều này dịch bệnh có xu
hướng gia tăng kể cả về phạm vi, số lượng gia
súc mắc bệnh, tốc độ lây lan, số loài gia súc
mắc bệnh và cả những loại bệnh mới.
Một số bệnh mới xuất hiện là do nhập nội, ví dụ
lần đầu tiên trong lịch sử thú y Việt Nam phát
hiện thấy dịch tai xanh ở lợn trên đàn lợn nhập
* Cục Chăn nuôi.
từ Mỹ vào các tỉnh miền Nam vào năm 1997.
Các chủng mới của bệnh lở mồm long móng
như trước ở Việt Nam chỉ có virus Type O, nay
có thêm Type A (có nguồn gốc từ Campuchia)
và Type Asia 1,...
Sự vận chuyển gia súc gia cầm và các sản phẩm
chăn nuôi qua biên giới chủ yếu theo con đường
nhập lậu trong khi đường biên giới nước ta dài,
lân cận với nhiều nước, lực lượng bảo vệ biên
giới (biên phòng và hải quan) mỏng cộng với
địa hình hiểm trở, chia cắt phức tạp nên công
tác kiểm soát khó khăn. Đấy là chưa kể “hàng
rào” kỹ thuật của ta còn quá đơn giản, các chốt,
trạm kiểm dịch vùng biên giới cũng chủ yếu
quan sát lâm sàng thì khó mà biết con nào đang
mang mầm bệnh trong thời kỳ ủ bệnh. Và thế là
những ổ virus gây dịch cứ ồ ạt tuôn vào nước ta
từ muôn kiểu nẻo đường.
Trong khi thỏa hiệp hợp tác quốc tế về kiểm dịch
của nước ta với các nước lân cận chưa có thì cư
dân 2 nước vẫn hàng ngày mang gia súc của
mình chăn thả chung trên bãi cỏ dọc đường biên
giới, mượn gia súc cày kéo, thậm chí còn trao
đổi gia súc theo phương thức quà tặng nhân dịp
lễ, tết, giỗ, chạp,... ai dám khẳng định đây không
phải là 1 trong những con đường lây bệnh cho
đàn gia súc trong nước.
Sự chênh lệch giá là động cơ số 1 của dân
buôn lậu, nhất là khi có dịch thì bất chấp sự
kiểm soát gắt gao của chính phủ 2 nước, các
con đường mòn xẻ núi băng rừng dắt hoặc chở,
gánh gia súc, sản phẩm chăn nuôi vẫn cứ trào
qua biên giới sang Trung Quốc hoặc ngược lại,