Siêu thị PDFTải ngay đi em, trời tối mất

Thư viện tri thức trực tuyến

Kho tài liệu với 50,000+ tài liệu học thuật

© 2023 Siêu thị PDF - Kho tài liệu học thuật hàng đầu Việt Nam

Bài văn hay:Kể về người em yêu quí nhất ( lớp 8)
MIỄN PHÍ
Số trang
2
Kích thước
59.5 KB
Định dạng
PDF
Lượt xem
1487

Bài văn hay:Kể về người em yêu quí nhất ( lớp 8)

Nội dung xem thử

Mô tả chi tiết

Đề bài: Kể về người em yêu quí nhất ( lớp 8)

Chiều…

Dường như có một sự đổi thay vô hình đã làm tâm hồn người bỗng nhiên

khựng lại, rùng mình như muốn níu kéo một niềm tin chưa hề đánh mất, để

rồi đến phút cuối lại bị bao trùm bởi bóng đen mênh mông nghiệt ngã của sự

tuyệt vọng trong cái phút giây đối mặt…

Mưa vẫn rơi…

Chiếc xe tang lầm lũi lăn đi trên những vòng quay định mệnh, mang theo

nỗi ngậm ngùi xót xa của đoàn người đưa tiễn…

Trời khóc…

Người rơi lệ…

Mưa và nước mắt hòa chung một nỗi niềm, dạo lên khúc nhạc bi ai thảng

thốt…

Đó là cái ngày tôi mất ba…

Tôi đau đớn buông tay để cho cái niềm tin mà tôi hằng nâng niu gìn giữ

tuột khỏi cuộc đời mình – lãnh đạm đến đáng sợ, thì ra đây chính là cái

nghiệt ngã của đời người. Một chút mơ hồ hiện lên trong tiềm thức, như một

cỗ máy thời gian đưa tôi trở lại buổi trưa hè đầy nắng và gió, tôi nằm đu đưa

trên chiếc võng và nghĩ về ba…

Nơi ấy - miền kí ức xa xăm phủ đầy bụi mờ quá khứ…

Ba tôi đẩy nhẹ gọng kính lên, phóng tầm nhìn đi thật xa, hệt như những

giây phút ba đứng trên boong tàu, giương cặp mắt đầy kiêu hãnh khắp chiều

dài biển cả. Đã một thời, cái bí ẩn rộng lớn của đại dương dường như nằm

trong bàn tay của ba tôi. Nó mang theo cái vị mặn nồng quen thuộc hay sự

lưu luyến bâng khuâng khi tình cờ đọc được tâm sự của một cánh hải âu

mang tin biển.

Thời gian rồi sẽ qua đi, mang theo biết bao sự đổi thay của cuộc sống,

mang đi cả tuổi trẻ với biết bao niềm đam mê khám phá cuộc đời, chỉ còn

nỗi nhớ thương phủ lên mái tóc pha sương giờ đây không thể tiếp tục tham

vọng chinh phục biển khơi…

Bà nội kể, ba tôi có sự thích thú đối với biển từ khi còn nhỏ. Khi đã

trưởng thành, ba cùng đồng đội rong ruổi, thưởng ngoạn cái vẻ đẹp kì diệu

của biển trong màu áo lính. Đời lính đến với ba đơn giản là tình yêu màu

nước xanh mênh mông với hàng ngàn con sóng vỗ về. Vậy mà, ba tôi đã yêu

nghề của mình nhiều hơn thế. Từ nhỏ, anh em tôi đã nhận ba làm thầy dạy

bơi, mặc dù tôi chẳng mấy “thiết tha” với môn học này. “Đã học là phải biết

bơi mới được thôi”, ba tôi đã tuyên bố vậy. Thế là chiều nào, anh em tôi

cũng ra biển tập. Chúng tôi như hai con cá bị mắc cạn, nước vào hết mắt

mũi. Nhưng rồi do ba giáo huấn nghiêm khắc quá, chúng tôi cũng bơi được

vài vòng. Mỗi lần bị sặc nước, cho dù ba không ở bên nhưng tôi cảm thấy ba

Tải ngay đi em, còn do dự, trời tối mất!